Lời này được trích từ chương 27 của sách
lẽ thật “Bí mật của Chúa và Đài phun nước sự sống.”
Vấn đề quan trọng nhất mà chúng ta, các
cơ đốc nhân, phải hiểu trước tiên là vấn đề linh hồn.
Tại sao? Bởi vì nếu chúng ta không chắc
chắn về phần linh hồn thì đức tin của chúng ta cũng không chắc chắn.
Linh hồn của chúng ta có phải đến từ nước
thiên đàng không?
Hay nó từ trái đất?
Hay khi thân thể chúng ta chết đi, linh
hồn chúng ta cũng biến mất?
Nó có tồn tại không?
Đây là điều chúng ta phải biết chắc chắn.
Thật đáng tiếc khi Christ giáo nói chung
chỉ thảo luận về những vấn đề liên quan đến thế giới này và thế giới bên kia,
còn những vấn đề liên quan đến thế giới trước thì không được thảo luận.
Khi chúng ta nghiên cứu vấn đề linh hồn,
Đầu tiên, linh hồn của chúng ta đến từ
đâu?
Thứ hai, tại sao linh hồn chúng ta lại ở
trong thân thể và sống trong thế giới tội lỗi này?
Thứ ba, linh hồn chúng ta sẽ đi đâu khi
chúng ta rời khỏi thế giới này?
Ba vấn đề này hoàn toàn cần thiết cho hạnh
phúc của nhân loại chúng ta.
Nói cách khác, chúng ta không thể biết
mình sẽ đi đâu nếu không biết mình đến từ đâu.
Chúng ta phải biết lẽ thật huyền bí của
Đấng Tạo Hóa thông qua lời của Đức Chúa Giê-su và các ghi chép của các đấng
tiên tri đã được lưu truyền qua hàng ngàn năm, là quyết định cuộc tranh luận
này.
(Truyền Đạo 1:5-11) “5Mặt trời
mọc, mặt trời lặn, nó lật-đật trở về nơi nó mọc. 6Gió thổi về hướng nam, kế
xây qua hướng bắc; nó xây đi vần lại không ngừng, rồi trở về vòng cũ
nó. 7Mọi sông đều đổ vào biển, song không hề làm đầy biển; nơi mà sông thường
chảy vào, nó lại chảy về đó nữa. 8Muôn vật thảy đều lao-khổ, loài người
không thế nói ra được; mắt không hề chán ngó, tai chẳng hề nhàm nghe. 9Điều chi
đã có, ấy là điều sẽ có; điều gì đã làm, ấy là điều sẽ làm nữa; chẳng có điều
gì mới ở dưới mặt trời. 10Nếu có một vật chi mà người ta nói rằng: Hãy
xem, cái nầy mới, vật ấy thật đã có rồi trong các thời đời trước ta. 11Người
ta chẳng nhớ các đời trước, và các đời sau những người đến sau cũng sẽ chẳng nhớ
đến nữa.”
Sách Truyền Đạo này được viết bởi Sa-lô-môn.
Sa-lô-môn có của cải, hưởng lạc thú và
đã thử mọi thứ, nhưng cuối cùng, đó chỉ là một thế giới phù phiếm.
Sa-lô-môn cho chúng ta biết cách sống
khôn ngoan trong thế giới phù phiếm này.
Phương pháp này nói về việc kính sợ Đức
Chúa Trời và sống theo lời Ngài.
Sa-lô-môn nói rằng chúng ta đang ở “thế
giới cũ.”
Điều này có nghĩa là Sa-lô-môn đã ở thế
giới trước, và chúng ta cũng ở thế giới trước.
(Hê-bơ-rơ 11:13-16) “13Hết thảy
những người đó đều chết trong đức-tin, chưa nhận-lãnh những điều hứa cho mình;
chỉn trông thấy và chào-mừng những điều đó từ đằng xa, xưng mình là kẻ khách và
bộ-hành trên đất. 14Những kẻ nói như thế, tỏ rõ rằng mình đương đi
tìm nơi quê-hương. 15Ví thử họ đã tưởng đến nơi quê-hương mà mình từ đó đi
ra, thì cũng có ngày trở lại, 16nhưng họ ham-mến một quê-hương tốt hơn, tức
là quê-hương ở trên trời; nên Đức Chúa Trời không hổ-thẹn mà xưng mình là Đức
Chúa Trời của họ, vì Ngài đã sắm sẵn cho họ một thành.”
Tổ tiên chúng ta trong đức tin đã làm chứng
rằng họ là những người xa lạ trên trái đất, điều này bày tỏ cho việc họ đang
tìm kiếm quê hương.
Thế giới này là một “thế giới xa lạ” và
có một thế giới trước đó mà chúng ta có.
Linh hồn chúng ta đã phạm tội ở thế giới
trước, “thế giới của Đức Chúa Trời”, và bị đuổi xuống trái đất này để sống như
những người xa lạ.
Thân thể được sinh ra trên thế gian này
và biến mất khỏi thế gian này, nhưng linh hồn thì trở về nơi nó xuất phát.
(Sáng thế ký 47:8-9) “9Gia-cốp
tâu rằng: Những năm tôi sống ở đời phiêu-lưu hết thảy là một trăm ba mươi năm;
các năm của đời tôi lấy làm ngắn-ngủi và lại nhọc-nhằn, chẳng bằng những năm
bình-sanh của tổ-phụ tôi khi người ở phiêu-lưu đó.”
Khi Pha-ra-ôn hỏi Gia-cốp bao nhiêu tuổi,
Gia-cốp trả lời: “Những năm phiêu lưu của ông là một trăm ba mươi năm.”
Gia-cốp nói rằng sống trên thế giới này
giống như sống như một người xa lạ.
(Thi Thiên 119:54) “54Các luật-lệ
Chúa làm bài hát tôi Tại nhà tôi ở làm khách lạ.”
Sách Thi Thiên cũng nói rằng sống trên
thế gian này giống như sống trên đất khách.
(Gióp 38:1-7) “1Bấy giờ, từ
giữa cơn gió trốt, Đức Chúa Trời đáp cùng Gióp rằng: 2Kẻ nầy là ai dám dùng các
lời không tri-thức, Mà làm cho mờ-ám các mưu-định ta? 3Khá thắt lưng người như
kẻ dõng-sĩ; Ta sẽ hỏi ngươi, ngươi sẽ chỉ-dạy cho ta! 4Khi ta đặt nền trái đất,
thì ngươi ở đâu? Nếu ngươi thông-sáng, hãy tỏ-bày đi. 5Ai đã định độ-lượng nó, Và
giăng dây mực trên nó, ngươi có biết chăng? 6Nền nó đặt trên chi? Ai có trồng
hòn đá góc của nó? 7Trong khi ấy các sao mai đồng hát hòa nhau, Và các con trai
Đức Chúa Trời cất tiếng reo mừng.”
(Gióp 38:21) “21Không sai,
ngươi biết mà! vì ngươi đã sanh trước khi ấy, Số ngày ngươi lấy làm nhiều thay”
Rõ ràng là Gióp đã ở đâu đó trước khi Đức
Chúa Trời đặt nền móng cho trái đất.
Trong Gióp 38:21 nói rằng Đức Chúa Trời
phán rằng “vì ngươi đã sanh trước khi ấy, Số ngày ngươi lấy làm nhiều thay” điều
đó có nghĩa là linh hồn của Gióp đã tồn tại trước khi trái đất được tạo dựng.
Trong Gióp 38:7 nói rằng tất cả các con
trai của Đức Chúa Trời đều reo mừng.
Các con trai của Đức Chúa Trời ám chỉ
các thánh đồ trên trời ở trong các thiên thể của vũ trụ trước khi Đức Chúa Trời
tạo ra trời và đất.
Linh hồn chúng ta cũng ở đó vào lúc đó.
Thế giới của Đức Chúa Trời này được gọi
là thế giới của các thiên sứ.
(Châm Ngôn 8:22-25) “22Trong
buổi Đức Giê-hô-va khởi cuộc tạo-hóa, Về thời thái-cổ, trước khi chưa dựng nên
muôn vật thì Ngài đã có ta. 23Ta đã được lập từ trước vô-cùng, Từ khi
nguyên-thuỷ, trước khi dựng nên trái đất. 24Lúc chưa có vực sâu, chưa có nguồn
chảy nước nhiều, Thì ta đã sanh ra rồi. 25Trước khi núi-non chưa lập nên, Và
các gò-nổng chưa có;”
Sa-lô-môn cũng ghi lại rằng ông đã tồn tại
trước khi thế giới được tạo dựng.
Điều đó có nghĩa là trước đây Sa-lô-môn
tồn tại dưới dạng linh hồn.
(Ê-phê-sô 1:3-10) “3Ngợi-khen
Đức Chúa Trời, Cha Đức Chúa Jêsus-Christ chúng ta, Ngài đã xuống phước cho
chúng ta trong Đấng Christ đủ mọi thứ phước thiêng-liêng ở các nơi trên trời, 4trước
khi sáng-thế, Ngài đã chọn chúng ta trong Đấng Christ, đặng làm nên thánh không
chỗ trách được trước mặt Đức Chúa Trời, 5bởi sự thương-yêu của Ngài đã định
trước cho chúng ta được trở nên con nuôi của Ngài bởi Đức Chúa Jêsus-Christ,
theo ý tốt của Ngài, 6để khen-ngợi sự vinh-hiển của ân-điển Ngài đã ban
cho chúng ta cách nhưng-không trong Con yêu-dấu của Ngài! 7Ấy là trong Đấng
Christ, chúng ta được cứu-chuộc bởi huyết Ngài, được tha tội, theo sự dư-dật của
ân-điển Ngài, 8mà Ngài đã rải ra đầy-dẫy trên chúng ta cùng với mọi thứ
khôn-ngoan thông-sáng, 9khiến chúng ta biết sự mầu-nhiệm của ý-muốn Ngài,
theo ý định mà Ngài đã tự lập-thành trước trong lòng nhân-từ Ngài
— 10để làm sự định trước đó trong khi kỳ mãn — hội-hiệp muôn vật
lại trong Đấng Christ, cả vật ở trên trời và vật ở dưới đất.”
Trong Ê-phê-sô 1: 4 nói rằng: “Ngài đã
chọn chúng ta trước khi sáng thế.”
Ở đây, “chúng ta” ám chỉ sứ đồ Phao-lô
và anh em ở Ê-phê-sô, nhưng cũng bao gồm cả chúng ta nữa.
Trước khi thế giới được tạo dựng, linh hồn
chúng ta đã ở đó, và Đức Chúa Trời hài lòng và định trước rằng chúng ta sẽ được
cứu rỗi thông qua Đức Chúa Giê-su Christ theo kế hoạch của Ngài. Linh hồn của
chúng ta đã tồn tại trước khi Trái Đất được tạo ra.
Nếu chúng ta nghiên cứu lời dạy dỗ của tổ
tiên trong đức tin, họ nói rằng họ đến thế giới này từ thế giới trước trong một
thời gian ngắn và sống như những người xa lạ trên thế giới này.
Tuy nhiên, lý do tại sao không có nhiều
người nghĩ về quê hương này là vì chúng ta bị che phủ bởi bức màn tội lỗi, và
vì thế chúng ta đã đánh mất tầm nhìn về thế giới trước.
(Ê-sai 59:2) “2Nhưng ấy là sự
gian-ác các ngươi làm xa-cách mình với Đức Chúa Trời; và tội-lỗi các ngươi đã
che-khuất mặt Ngài khỏi các ngươi, đến nỗi Ngài không nghe các ngươi nữa.”
Linh hồn chúng ta là những thiên sứ cao
quý hay là con trai của Đức Chúa Trời ở thế giới trước, nhưng họ đến thế gian
này trong tấm màn tội lỗi, nên họ không thể nhìn thấy trạng thái của “thế giới
trước”.
Nhưng đôi khi, chúng ta vô tình hình
dung trạng thái trước đó.
Linh
hồn của Đức Chúa Giê-su và linh hồn của chúng ta
Khi chúng ta nghiên cứu những vấn đề của
thế giới linh hồn, chúng ta có thể hiểu toàn bộ cuộc sống của mình bằng cách
nghiên cứu toàn bộ cuộc đời của Đức Chúa Giê-su.
Đức Chúa Giê-su có hình dạng xác thịt giống
như chúng ta.
Đức Chúa Giê-su giống chúng ta đến nỗi
những người xung quanh không thể thấy bất kỳ sự khác biệt nào giữa Ngài và những
người bình thường.
(Ma-thi-ơ 13:55-56) “55Có phải
là con người thợ mộc chăng? Mẹ người có phải là Ma-ri, và anh em người là
Gia-cơ, Giô-sép, Si-môn, Giu-đe chăng? 56Chị em người đều ở giữa chúng ta
chăng? Bởi đâu mà người nầy được mọi điều ấy như vậy?”
Sự kiện Đức Chúa Giê-su cho thấy Ngài giống
hệt chúng ta về mọi phương diện có nghĩa là chúng ta cũng có cùng những nguyên
tắc như Đức Chúa Giê-su, cả về phần linh hồn lẫn phần xác thịt.
Nếu chúng ta xem xét chi tiết các ghi
chép về Đức Chúa Giê-su trước và sau thế giới này trong Kinh thánh, điều này sẽ
giúp chúng ta hiểu được hoàn cảnh của thế giới trước đó và thế giới sau này.
Nếu Đức Chúa Giê-su và chúng ta khác
nhau về phần linh hồn và phần xác thịt, chúng ta sẽ không thể tin vào vấn đề phục
sinh hoặc về lên nước thiên đàng.
Bởi vì Đức Chúa Giê-su và chúng ta không
giống nhau về phần linh hồn và phần xác thịt, nên chúng ta có thể kết luận rằng
chúng ta không thể trở nên giống Đức Chúa Giê-su.
Tuy nhiên, khi chúng ta nhận ra rằng mọi
khía cạnh của cuộc sống trước và sau của Đức Chúa Giê-su đều giống hệt như cuộc
sống của chúng ta, chúng ta cũng có thể tin rằng chúng ta có thể lên nước thiên
đàng.
(Giăng 17:5-10) “5Cha ôi! Bây
giờ xin lấy sự vinh-hiển Con vốn có nơi Cha trước khi chưa có thế-gian mà làm
vinh-hiển Con nơi chính mình Cha.6Con đã tỏ danh Cha ra cho những người Cha
giao cho Con từ giữa thế-gian; họ vốn thuộc về Cha, Cha giao họ cho Con, và họ
đã giữ lời Cha. 7Hiện nay họ đã biết rằng mọi sự Cha đã giao cho Con đều
là từ Cha mà đến. 8Vì Con đã truyền cho họ những lời Cha đã truyền cho
Con, và họ đã nhận lấy; nhìn biết quả thật rằng Con đến từ nơi Cha, và tin rằng
ấy là Cha sai Con đến. 9Con vì họ mà cầu-nguyện; chẳng phải vì thế-gian mà
cầu nguyện, nhưng vì kẻ Cha đã giao cho Con, bởi chưng họ thuộc về
Cha. 10Phàm mọi điều thuộc về Con tức là thuộc về Cha, mọi điều thuộc về
Cha tức là thuộc về Con, và Con nhân họ được tôn-vinh.”
Lời cầu nguyện này là lời cầu nguyện xin
Đức Chúa Trời phục hồi vinh quang vốn có nơi người dân của Đức Chúa Trời trước
khi Đức Chúa Trời tạo dựng thế gian.
Thông qua ghi chép này, chúng ta có thể
biết được Đức Chúa Giê-su đã ở đâu trước khi Ngài đến thế gian này.
Đức Chúa Giê-su nói rằng Ngài đã ở cùng
Đức Chúa Trời trước khi thế gian được tạo dựng và rồi Ngài đến.
(Giăng 1:1-3) “1Ban đầu có
Ngôi-Lời, Ngôi-Lời ở cùng Đức Chúa Trời, và Ngôi-Lời là Đức Chúa Trời. 2Ban
đầu Ngài ở cùng Đức Chúa Trời. 3Muôn-vật bởi Ngài làm nên, chẳng vật chi
đã làm nên mà không bởi Ngài.”
Kinh Thánh ghi lại rằng trước khi Đức
Chúa Giê-su đến thế gian này, Ngài là Ngôi Lời của Đức Chúa Trời và Ngài đã tạo
dựng trời, đất và muôn vật bằng Ngôi Lời đó.
(I Giăng 1:2) “2vì sự sống đã
bày-tỏ ra, chúng tôi có thấy, và đang làm chứng cho, chúng tôi rao-truyền cho
anh em sự sống đời đời vốn ở cùng Đức Chúa Cha và đã bày-tỏ ra cho chúng tôi rồi.”
Đức Chúa Giê-su nói rằng Ngài ở với Đức
Chúa Trời Cha và rồi đến thế gian này.
(Giăng 6:62) “62Vậy, nếu các
ngươi thấy Con người lên nơi Ngài vốn ở khi trước thì thể nào?”
Trước khi Đức Chúa Giê-su đến thế gian
này, Ngài là Ngôi Lời của Đức Chúa Trời, và với Ngôi Lời đó, Ngài đã tạo nên trời,
đất và muôn vật, và Ngài trở thành Đấng Cứu Chúa có thẩm quyền ngang hàng với Đức
Chúa Trời.
Giống như Đức Chúa Giê-su, Ngôi Lời của
Đấng Tạo Hóa, đã mặc lấy xác thịt và sinh ra trên trái đất này, linh hồn của những
con cái của Đức Chúa Trời được tạo ra cũng có thể mặc lấy xác thịt và sinh ra
thành con người.
Sự khác biệt duy nhất giữa Đức Chúa
Giê-su và chúng ta là địa vị của Ngài, nhưng trạng thái linh hồn của Ngài thì
giống như chúng ta.
(Ê-sai 9:5-6) “5Vì có một con
trẻ sanh cho chúng ta, tức là một con trai ban cho chúng ta; quyền cai-trị sẽ nấy
trên vai Ngài. Ngài sẽ được xưng là Đấng Lạ-lùng, là Đấng Mưu-luận, là Đức Chúa
Trời Quyền-năng, là Cha Đời đời, là Chúa Bình-an. 6Quyền cai-trị và sự
bình-an của Ngài cứ thêm mãi không thôi, ở trên ngôi Đa-vít và trên nước Ngài,
đặng làm cho nước bền-vững, và lập lên trong sự chánh-trực công-bình, từ nay
cho đến đời đời. Thật, lòng sốt-sắng của Đức Giê-hô-va vạn-quân sẽ làm nên sự ấy!”
Đấng tiên tri Ê-sai đã nói rằng Đức Chúa
Trời sẽ đến thế gian này trong xác thịt.
Sau đó, chúng ta có thể áp dụng cùng một
nguyên tắc như khi Đấng Christ, Ngôi Lời của Đấng Tạo Hóa, mặc lấy xác thịt và
sinh ra trên thế gian này thông qua thân thể của Ma-ri.
Con cái của Đức Chúa Trời, tức là các
linh hồn, có thể sống lại trong xác thịt.
Trong Ê-xê-chi-ên 28:11-16 ghi lại rằng vua
Ty-rơ là một thiên sứ Chê-ru-bim trong vườn Ê-đen trên thiên đàng, nhưng ông đã
phạm tội và bị đuổi xuống trái đất này.
Trong Ê-sai 14:12-15 ghi lại rằng vua
Ba-by-lôn ở trong một địa vị vinh quang trên thiên đàng như con trai của sao
mai, nhưng ông đã phạm tội và bị ném xuống trái đất này.
Các thiên sứ trên trời, tức là các thánh
đồ trên trời, đã nổi loạn chống lại Đức Chúa Trời do sự cám dỗ của Sa-tan và bị
đuổi khỏi thiên đàng.
Một số trong số họ, mặc dù bị lừa dối
trong một thời gian, đã đến thế gian này một cách bất công để nhận hình phạt của
tội lỗi, vì vậy Đức Chúa Giê-su đã đến thế gian này để cứu họ.
Nội dung chính của thông điệp hôm nay là
Đức Chúa Giê-su giống hệt chúng ta về mọi mặt. Chúng ta, giống như Đức Chúa
Giê-su, đã ở trên thế gian này, đến thế gian này bằng xác thịt, chết, được phục
sinh và thăng thiên nhờ ân điển của Đức Chúa Giê-su.
(Lu-ca 19:10) “10Bởi Con người
đã đến tìm và cứu kẻ bị mất.”
Đức Chúa Giê-su nói rằng Ngài đến thế
gian này để tìm kiếm và cứu rỗi những kẻ hư mất.
Đức Chúa Giê-su đến thế gian này vì các thiên
sứ mà Ngài yêu thương ở thế giới thiên sứ đã phạm tội và đến thế gian này để cứu
họ.
(Lu-ca 15: 11-24) “11Ngài lại
phán rằng: Một người kia có hai con trai. 12Người em nói với cha rằng:
Thưa cha, xin chia cho tôi phần của mà tôi sẽ được. Người cha liền chia của
mình cho hai con. 13Cách ít ngày, người em tóm thâu hết, đi phương xa, ở
đó, ăn chơi hoang-đàng, tiêu sạch gia-tài mình. 14Khi đã xài hết của rồi,
trong xứ xảy có cơn đói lớn; nó mới bị nghèo thiếu, 15bèn đi làm mướn cho
một người bổn-xứ, thì họ sai ra đồng chăn heo. 16Nó muốn lấy vỏ đậu của
heo ăn mà ăn cho no, nhưng chẳng ai cho. 17Vậy nó mới tỉnh-ngộ, mà rằng: Tại
nhà cha ta, biết bao người làm mướn được bánh ăn dư-dật, mà ta đây phải chết
đói! 18Ta sẽ đứng dậy trở về cùng cha, mà rằng: Thưa cha, tôi đã đặng tội
với trời và với cha, 19không đáng gọi là con của cha nữa; xin cha đãi tôi
như đứa làm mướn của cha vậy. 20Nó bèn đứng dậy mà về cùng cha mình. Khi còn ở
đàng xa, cha nó thấy thì động lòng thương-xót, chạy ra ôm lấy cổ mà
hôn. 21Con thưa cùng cha rằng: Cha ơi, tôi đã đặng tội với trời và với
cha, chẳng còn đáng gọi là con của cha nữa. 22Nhưng người cha bảo đầy-tớ rằng:
Hãy mau mau lấy áo tốt nhứt mặc cho nó; đeo nhẫn vào ngón tay, mang giày vào
chân. 23Hãy bắt bò con mập làm thịt đi. Chúng ta hãy ăn mừng, 24vì
con ta đây đã chết mà bây giờ lại sống, đã mất mà bây giờ lại thấy được. Đoạn,
họ khởi-sự vui-mừng.”
Câu chuyện ví dụ về đứa con hoang đàng
này nói về những vấn đề của quá khứ và thế giới bên kia.
Đức Chúa Giê-su đã nói về mọi bí mật của
nước thiên đàng bằng những câu chuyện ví dụ, và câu chuyện ví dụ về đứa con
hoang đàng trong Lu-ca 15 là phần mở rộng của câu 10, “Nếu một tội nhân ăn
năn.”
Ví dụ về người con hoang đàng cho chúng
ta biết rằng những con cái được Đức Chúa Trời yêu thương ở thế gian này sẽ đến
thế gian này, chịu đau khổ, ăn năn và trở về quê hương thiên đàng để đón nhận
tình yêu thương nồng ấm của Đức Chúa Trời Cha.
(Lu-ca 15:4-7) “4Trong các
ngươi ai là người có một trăm con chiên, nếu mất một con, mà không để chín mươi
chín con nơi đồng vắng, đặng đi tìm con đã mất cho kỳ được sao? 5Khi đã kiếm
được, thì vui-mừng vác nó lên vai; 6đoạn, về đến nhà, kêu bạn-hữu và kẻ
lân-cận, mà rằng: Hãy chung vui với ta, vì ta đã tìm được con chiên bị mất. 7Ta
nói cùng các ngươi, trên trời cũng như vậy, sẽ vui-mừng cho một kẻ có tội
ăn-năn hơn là chín mươi chín kẻ công-bình không cần phải ăn-năn.”
Trong ví dụ về một trăm con chiên, việc
tìm kiếm một con chiên và việc đề cập đến một tội nhân và chín mươi chín người
công bình trên thiên đàng bày tỏ những bí mật của thế giới thiên sứ trên thiên
đàng.
Đức Chúa Giê-su nói rằng trong số một
trăm con chiên trên thiên đàng, có một con chiên bị lạc, và con chiên đó đến thế
gian này, Ngài đã đến để tìm và cứu con chiên bị lạc đó.
Vì vậy, trong Lu-ca 15:7 nói rằng “chín
mươi chín người công bình ở trên trời không cần phải ăn năn” ám chỉ các thiên sứ
hiện đang ở trên nước thiên đàng.
(Hê-bơ-rơ 12:22-23) “ 22Nhưng
anh em đã tới gần núi Si-ôn, gần thành của Đức Chúa Trời hằng sống, tức là Giê-ru-sa-lem
trên trời, gần muôn vàn thiên-sứ nhóm lại, 23gần Hội-thánh của những con
trưởng được ghi tên trong các từng trời, gần Đức Chúa Trời, là quan án của mọi
người, gần các linh-hồn người nghĩa được vẹn-lành.”
Sứ đồ Phao-lô nói rằng có muôn vàn thiên
sứ trên thiên đàng.
Tất cả muôn vàn thiên sứ trên nước thiên
đàng đều trở thành những người công bình trên nước thiên đàng.
Đức Chúa Giê-su chỉ khác chúng ta về địa
vị, nhưng về trạng thái linh hồn, Ngài giống hệt chúng ta.
Đức Chúa Giê-su sinh ra là một con người,
mặc lấy xác thịt, là linh hồn của thiên sứ trưởng Michael, người không phạm tội,
chết trên thập tự giá, được phục sinh và thăng thiên.
Chúng ta, những người dân bình thường,
hoạt động trong thế giới thiên sứ, nhưng chúng ta đã bị Sa-tan cám dỗ, rơi vào
bức màn tội lỗi và bị đuổi khỏi thiên đàng để sinh ra làm con người.
Dân sự của Đức Chúa Trời đã phạm tội
trên nước thiên đàng và bị đày xuống trái đất này, nhưng thông qua sự cứu chuộc
của Đức Chúa Giê-su, họ được tha thứ tội lỗi, được phục sinh như Đức Chúa
Giê-su và trở về thiên đàng.
Thông qua cuộc đời của Đức Chúa Giê-su,
chúng ta có thể hiểu được những nguyên tắc của linh hồn mình.
Amen!!!